Ờ!

0
394

Hồi còn học đại học, trước cửa trường tôi có hai quán trà đá nơi sinh viên chúng tôi thường lê la. Một quán thì mở lâu lắm rồi, chẳng ai nhớ từ bao giờ, bán bởi một bà già, nghe nói bà bán ở đây từ khi còn con gái. Còn một quán thì vừa mới mở được một thời gian bởi một anh kĩ sư mới ra trường, mở cho vợ kiếm thêm. Quán của anh vừa bán nước, vừa bán một ít sách báo, lại có cả bàn cờ tướng. Chúng tôi thích quán của anh hơn.

Được chừng non một năm. Tự nhiên quán anh kia đóng cửa. Bà già bán quán còn lại vui ra mặt, vừa bán hàng vừa thao thao là quán này ở đây mấy chục năm rồi, sao mà cạnh tranh được. Chúng tôi thỉnh thoảng gặp anh kĩ sư kia đi ngang thì hỏi sao đóng cửa. Anh chỉ cười mà không nói gì.

Một tháng sau, đối diện bên kia đường, một quán bún chả mở ra, mới mở thôi mà đông vui tấp nập, chúng tôi cũng qua ăn, bún chả ngon, bia hơi cũng ngon mà rẻ. Ngạc nhiên thay, vẫn là anh kĩ sư kia ngồi với cái máy tính IBM thinkpad đen trắng ở góc và cô vợ thì đon đả bán quán, đếm tiền.

20 năm sau tôi về thăm trường, vẫn vào quán trà đá cũ, cô con gái của bà già năm xưa giờ vừa bán hàng vừa bế đứa con thứ ba mũi dãi. Tôi hỏi thăm về quán bún chả và vợ chồng anh kĩ sư thì được biết vợ chồng anh vẫn ở đó, chỉ có điều khác là từ trạm xăng đầu phố, siêu thị sách giữa phố, quán cafe highland sang chảnh chỗ vườn hoa và cả một dãy hiệu photocopy, soạn thảo văn bản suốt dọc cổng trường đều là của vợ chồng ảnh nhiều năm gây dựng lên.

Nghe đâu anh ấy vẫn ngồi ở một góc quán, với cái laptop surface pro và vẫn mỉm cười im lặng gật đầu mỗi khi có ai đi ngang qua chào.

Dr. David Nguyen

SHARE
Previous articleQUỐC ĐÀI TỬU
Next articleTÀY ĐÌNH

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here