Nội Công Bài Số 10-Động Vi Thiên

0
99
Hôm nay có một cô gái nói với tôi: em ở Tổng đàn liền ba ngày, vẫn không thể hiểu nổi. Người của Binh Gia Môn đến với nhau vì cái gì?

Tôi nói: ban đầu họ xoay quanh một lỗ trống, rồi sau đó sự xoay chuyển đó tạo thành lốc, trong cơn lốc, mọi thứ gắn với nhau thành gần gũi và thân thiết.

Cô ấy lại nói: đơn giản vậy sao?

Trả lời: những thứ đơn giản nhất đôi khi lại hiện thân trong sự phức tạp chằng chịt không ngờ.

Vì thế, hôm nay sẽ viết bài Nội công thứ 10

Nội công bài thứ 10 – Động vi thiên

Động vi thiên được dịch là Mưu lược tinh vi lắt léo như hang động chằng chịt.

Nội dung của Động vi thiên thì dài dòng. Chỉ xin trích vài câu.

Tính toán kĩ lưỡng phải biết chiến lược vòng ngoài có thể ảnh hưởng đến vòng trong hay không, muốn tính phía Tây phải tính từ phía Đông. Đường lối mỏng yếu không tạo nổi thế phòng thủ phải sớm tìm lối thoát, hoặc có thể tạo cơ hội giáp lá cà 50/50 cục bộ. Khi phải nhường đường cho đối phương thì phải nghĩ thật thông suốt, khi đối phương chấp nhận nhường đường cho mình thì không nên cậy thế mà làm căng quá. Chọn được nơi thích hợp để xây dựng căn cứ rồi thì lại cần phải theo dõi từng bước phát triển, nếu nơi đó không có trở ngại gì thì mới tiếp tục khai thác tiếp.

Những điều này là kiến thức cơ bản mà lại ảo diệu của binh gia. Người mưu lược không thể không biết. Kinh Dịch viết: “Trong thiên hạ, nếu không phải là loại người có cái Thấy thì không thể lĩnh ngộ được cái ảo diệu của đạo này?”

Luận:

Cái sự ảo diệu tới mức chằng chịt như hang động của Mưu Lược lại đến từ sự đơn giản đến không ngờ của cái Thấy. Giả như, cùng đi trong rừng rậm, ai cũng sợ đi qua đầm lầy, bởi thụt xuống là chết, lò dò từng bước. Thế mà con lợn rừng nó lại chạy phăng phăng, bởi trước mắt nó, con đường đi của đầm lầy lại rất sáng rõ, nó có thể thấy rõ chỗ nào lầy và chỗ nào không. Bản năng của con lợn rừng là một sự sáng mà chỉ nó có: một sự sáng tự nhiên.

Cái Thấy là một sự sáng từ bên trong, là “tự tri” chứ không phải đến từ bên ngoài như học thuộc. Mọi kiến thức đều chỉ là những mảnh, đoạn, mẩu, cục nguyên liệu. Nối ráp chúng với nhau để trở thành một điều hữu ích cần sự sáng tự nhiên không gò ép. Căn bản của hiện tượng càng đọc sách càng ngu (mà các cụ gọi là “Đa thư loạn mục”) chính là vậy. Bởi vì đó chỉ là sự chất chứa hàng đống mảnh, đoạn, mẩu, cục nguyên liệu mà để cả đống thì chỉ là rác rưởi, che lấp sự sáng, càng học càng ngu. Nhưng chỉ cần có một tia sáng lóe lên thì các mảnh mẩu đó tự lắp ghép lại một cách tự nhiên không cần nhiều nỗ lực. Khi ấy, học một hiểu mười dùng trăm vạn.

Hãy là một con lợn rừng trong đầm lầy.

#drdavidnguyen #noicongbgm

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here