Trương Nghi học đá lưỡi

0
1292

Lần trước kể chuyện Tô Tần học đá lưỡi đã để lại bao tiếng cười trong Binh Gia Môn.

Hôm nay rảnh, kể chuyện thằng bạn thân của Tô Tần là thằng Trương Nghi nghe cho vui.

Rời khỏi Quỷ Cốc, Nghi sang nước Sở lập nghiệp, xin việc được vào làm chân điếu đóm ở văn phòng của Lệnh Doãn Chiêu Dương. Mới ra trường, bằng cấp thì Quỷ Cốc lại đéo cấp đâm ra chẳng được trọng dụng. Lương bổng được mấy củ không đủ cafe thuốc lá. Lũ bạn của Nghi cùng Nghi sống một đời sống cơ hàn, ngày làm văn phòng ăn mì gói, đêm chạy Grab Bike kiếm thêm vài đồng chè thuốc.

Nghi thì lúc sống với lão Quỷ cũng quen rau cháo nên chẳng sao. Chỉ có lũ bạn cafe cờ quạt thì suốt ngày than phiền khiến Nghi nhức đầu. Một hôm, Nghi bảo: chúng mày nói nhiều quá. Tao thì chả thấy khổ. Sự nghiệp lớn mới quan trọng chứ ba cái sự giàu sang quá dễ, vốn không phải là cái tao cần. Thôi được rồi, tao thương chúng mày. Nội trong ba ngày tao đá lưỡi mà không ra vài ngàn lượng vàng thì chúng mày cứ vặt răng tao.

Hôm sau, như thường lệ, Nghi xách cặp cho Lệnh Doãn vào chầu Sở Vương. Lúc Lệnh Doãn đi đái, Nghi nói với Sở Vương:

– Hạ thần tới Sở đã lâu mà chưa được giao việc gì. Nay xin được rời đi qua Tần tìm việc mới.

Sở Vương quan tâm đéo gì tới mấy thằng lặt vặt bèn bảo: Ờ, ông đi đi.

Nghi lại nói: Bệ hạ có cần gì không? Lúc thần qua đó kiếm được sẽ gửi về cho bệ hạ.

Sở Vương bảo: tao cái éo gì chả có. Tần còn có cái éo gì mà tao không có đâu.

Nghi nói: nghe nói hàng cao cấp bên Tần ngon lạ, vếu to mà không xệ, da trắng mịn màng, lớp mỡ dày vừa đủ, thịt chắc, chân dài, môi dày, lưỡi dẻo, đằm thắm, ngọt ngào lắm bệ hạ.

Sở Vương mắt sáng lên: thật à? Ông kiếm cho tôi một mớ nhé. Rồi Sở Vương gọi người đưa ngay cho Nghi ngàn lượng vàng làm lộ phí và dặn dò phải đi nhanh nhanh.

Nghi rời khỏi điện. Vừa về tới phòng trọ thì đã có người đợi sẵn ở cửa, thì ra là mấy vị thái giám của Trịnh Tụ và Nam Hậu là hai vị ái phi sủng ái nhất trong cung của Sở Vương. Mấy vị ấy nói: Nghe đâu ông được cử qua Tần công tác mật cho bệ hạ, nên hai vị ái phi gửi biếu ông ngàn lượng làm lộ phí. Mong ông hiểu ý cho. Nghi liền ghé tai mấy vị công công và nói: “cứ thế…. cứ thế….”

Hôm sau, Nghi vào từ biệt Sở Vương. Nghi nói: thần ra đi lần này đường sá khó khăn, cùng vì cái sự vui sướng của bệ hạ mà đi. Nay xin bệ hạ ban cho vài hớp single malt để lấy dũng khí.

Sở Vương bèn bảo người rót. Nghi lại nói thêm: thần vì cái sự vui sướng của bệ hạ mà đi, nên xin bệ hạ cho người nào mà bệ hạ sủng ái nhất rót rượu để thần thêm hứng khởi.

Sở Vương cười phì, rồi nói: cũng được. Dứt lời thì Trịnh Tú và Nam Hậu lập tức đi ra và rót rượu cho Nghi. Nghi nhìn thấy phát liền đánh rơi chén rượu, quỳ xuống lạy như tế sao. Sở Vương bảo: mày điên à?

Nghi nói: xin bệ hạ tha tội khi quân, thần đáng tội chết vì đã lừa dối đại vương. Thần thật không hề biết bên cạnh bệ hạ lại có hai vị mỹ nhân tuyệt đỉnh. Thần lê la khắp chân trời, cày nát bao nhiêu động karaoke cao cấp mà chưa từng thấy ai có thể hơn hai vị này. Xin bệ hạ thứ tội.

Sở Vương nói: tưởng gì, chuyện này tao cũng biết từ lâu. Thiên hạ này làm gì có ai đẹp hơn hai vị ái phi của tao chứ.

Thế là, Nghi chỉ trong có 2 ngày, kiếm 2 ngàn lượng vàng về ăn chơi cùng đám bạn nghèo khó, còn mua cho mỗi đứa một cái SH chạy chơi. Nhưng hơn thế, từ ấy thế lực của Nghi trong triều mạnh lên nhanh chóng bởi cả Trịnh Tụ và Nam Hậu đều mang ơn Nghi đã giúp củng cố vị thế của mình trong lòng Sở Vương.

Thế mới biết:

…Trời cho hữu tài ắt hữu dụng
Ngàn vàng hết lại có luôn ngay… (Tương Tiến Tửu – Lý Bạch)

#drdavidnguyen #truongnghi

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here